Rất nhanh.
Toàn bộ mọi người đều rời đi tầng bốn, chỗ này lại một lẫn nữa khôi phục vẻ yên tĩnh giống như chết.
Trước khi rời khỏi bưu điện quỷ, Dương Gian lại nhìn thấy Tôn Thụy.
Tôn Thụy còn sống, y vẫn như cũ ngồi ở chỗ kia gác đêm. Bên cạnh, bóng đèn đã sáng lên, tỏa ra ánh sáng màu vàng mông lung. Kế đó là một cây quỷ nến màu đỏ đậm đã cháy mất phân nửa. Hiển nhiên đêm qua y cũng gặp phải nguy hiểm.
"Hôm qua đúng là nguy hiểm. Nửa đêm, ở chỗ này của tôi đột nhiên nghe thấy hí khúc. Dường như bên ngoài bưu điện quỷ có người nào đó đang hát hí khúc, nghe có chút dọa người."
Y nhìn về phía Dương Gian, nói cho hắn biết tối ngày hôm qua phát sinh một chuyện linh dị không tầm thường.
Dương Gian nói:
"Tôi cũng có nghe được. Ngoại trừ cái đó ra, ở trên tầng bốn tôi còn đụng phải lệ quỷ khác tập kích. Con quỷ mở cửa lần trước cũng xuất hiện. Tuy nhiên, cậu khẳng định hí khúc tối qua là truyền từ bên ngoài vào sao?"
Tôn Thụy nói:
"Hẳn là không sai. Tối thiểu âm thanh này không phải truyền từ trong bưu điện quỷ ra. Thậm chí tôi còn có thể nhìn thấy một số bóng dạng quỷ dị ở bên ngoài, giống như một… Cô gái."
Dương Gian nhíu nhíu mày:
"Xem ra phụ cận bưu điện quỷ cũng có quỷ."
Tôn Thụy nói:
"Tôi cũng cho là như vậy. Nếu tình hình còn tiếp tục như vậy nữa, sớm muộn gì cũng sẽ ảnh hưởng đến bên ngoài. Chỉ sợ thành phố Đại Hán do tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236542/chuong-1714.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.