Người đưa thư tên Khúc Hồng Đào kia đột nhiên nói một câu như vậy, sau đó đứng dậy muốn rời khỏi.
Dương Gian nhìn hắn ta một cái:
"Nếu cậu dám chui vào tủ quần áo, tôi sẽ lập tức giết chết cậu."
Khúc Hồng Đào nghe vậy, lập tức lủi thùi rụt trở về.
"Để cho tôi trốn vào trong đó, có được không? Cứ coi như tôi cầu xin cậu đi."
Dương Tiểu Hoa nói nhỏ, trong giọng nói có mang theo một chút khẩn cầu.
"Tôi không có năng lực đối kháng lực lượng linh dị. Vương Thiện đã chết, tôi cảm thấy người tiếp theo rất có thể sẽ là tôi. Nếu quỷ muốn giết người, nó đương nhiên sẽ chọn người dễ giết nhất. Cho nên ở chỗ này, khả năng tôi chết là cao nhất."
Dương Gian nhìn cô ta một cái rồi chậm rãi nói:
"Chiếc tủ quần áo kia không thể nào ngăn cản tập kích của quỷ. Cô cho rằng chỉ cần chui vào trong đó thì bản thân sẽ an toàn hay sao? Núp ở bên trong chẳng qua có thể che đậy một số động tĩnh mà thôi. Nếu chiếc tủ này thực sự lợi hại như vậy, vừa rồi ba người kia sẽ không đi ra."
Dương Tiểu Hoa có chút không chắc nói:
"Có thể nó sẽ phát huy được một chút tác dụng cũng nên."
Dương Gian lạnh lùng nói:
"Tùy cô. Mặc dù tôi đã đáp ứng chiếu cố cô, nhưng nếu cô muốn đi tìm đường chết tôi cũng sẽ không ngăn cản."
"Tôi hiểu rồi."
Dương Tiểu Hoa thấy hắn nói như vậy đành phải từ bỏ ý nghĩ kia.
Sau cuộc tranh cãi ngắn ngủi, trong phòng lại rơi vào yên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236530/chuong-1702.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.