"Vậy mà thực sự buông tha cho bọn tôi?"
Vương Phong vẫn có cảm giác kinh ngạc như cũ. Bởi vì dựa theo những cuộc xung đột giữa các người đưa thư trước đó, hai bên gần như là không chết không thôi. Không thể nào có chuyện đang chiếm ưu thế tuyệt đối lại thu tay cả.
Dương Gian nói:
"Sao vậy? Muốn làm lần nữa à?"
"Không, tha cho bọn tôi đi. Thành thực xin lỗi vì chuyện vừa nãy."
Mặc dù không tình nguyện, nhưng hắn ta vẫn phải giao ra cây chùy gỗ kia.
Sau khi nhận lấy, Dương Gian khẽ quan sát một chút.
Chiếc chùy gỗ này không lớn, giống như đồ dùng của mấy ông thợ mộc. Điểm khác biệt duy nhất chính là nó có hơi cũ kỹ, máu trên thân chùy đã khô. Trông nó giống như một món hung khí, từng giết người.
Không cần nghi ngờ gì nữa, đây là một vật phẩm linh dị.
Cái giá sử dụng của nó là… Dương Gian khẽ hồi tưởng lại trí nhớ của Vương Phong. Nhưng lại không tìm được bất cứ tin tức nào có quan hệ với cái giá của việc sử dụng chùy gỗ.
Nguyên nhân của việc này rất đơn giản, thời gian mà Vương Phong đạt được chiếc chùy gỗ này cũng không lâu, chưa dùng được mấy lần. Vì thế tạm thời hắn ta chưa phát hiện ra cái giá của việc sử dụng món đồ này.
"Lại cần phải tìm tòi hay sao?"
Thấy vậy, Dương Gian tiện tay ném chùy gỗ cho Lý Dương.
"Cầm lấy đi, tại thởi điểm then chốt có thể dùng nó đẩy lùi lệ quỷ."
Trong tay hắn đã có thanh sài đao cùng đinh đóng quan tài,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236525/chuong-1697.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.