Mặc dù cửa chính đã biến mất, nhưng khi nhìn vào trong, các cửa phòng còn lại đang đóng chặt, đồng thời hoản hảo, không chút tổn hao.
"Qua bên này."
Dương Gian chỉ nói một câu. Sau khi đã xác định bên trong không có nguy hiểm, hắn lập tức đi vào trong phòng ngủ của phòng 404.
Đám người lập tức bám sát, sợ bị thụt lại phía sau.
Nhưng phía sau lưng, tiếng bước chân gấp rút kia lại xuất hiện, đồng thời vượt qua cửa, tiến vào bên trong phòng.
Quỷ vẫn còn đi theo bọn họ.
Tuy nhiên quỷ nến vẫn còn đang cháy, tỏa ra ánh sáng chập chờn màu xanh lục. Mặc dù nó khá quỷ dị, nhưng lại khiến cho đám người cảm thấy an tâm hơn.
Dường như cửa phòng ngủ đã bị khóa lại, Dương Gian túm lấy chốt cửa nhưng không thể mở ra.
Thấy thế, hắn không do dự, trực tiếp vận dụng đến quỷ ảnh. Bắt đầu bao phủ, dọc theo khe cửa thẩm thấu vào bên trong.
"Răng rắc!"
Chốt cửa chuyển động, cửa phòng lập tức bị mở ra.
Vừa mở, một cỗ khí tức mốc meo cùng hôi thối phả vào mặt.
"Đều tiến vào hết đi."
Dương Gian nhanh chóng đi vào, đồng thời ra hiệu cho đám người.
Lý Dương cầm chặt quỷ nến, đứng yên trước cửa. Vì sợ quỷ trà trộn vào theo đám người nên hắn ta đang dùng quỷ nến để ngăn cản lệ quỷ.
Mấy người Dương Tiểu Hoa, Vương Thiện, Liễu Thanh Thanh lập tức xông vào. Ưng Ca ở đằng sau cũng nhanh chóng vào theo.
Bởi vì hắn ta đã nhìn thấy một dấu chân dính đầy bùn đất xuất hiện ngay bên cạnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236517/chuong-1689.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.