Dương Gian nhìn cô ta rồi nói:
"Là chuyện lần trước à? Đúng là có chuyện như vậy. Nhưng hẳn cô biết rõ cái giá chứ?"
Dương Tiểu Hoa hơi cắn môi, nói:
"Cái giá chính là bản thân tôi. Cậu có thể coi tôi như một nhân viên, cũng coi tôi như người phụ nữ của cậu, chỉ cần cậu cao hứng là được."
"Tôi…"
Vương Thiện muốn nói gì đó, nhưng vừa mới mở miệng đã tự giác dừng lại.
Bởi vì hắn ta nhớ ra bản thân không thể làm được điều kia.
Dương Gian nói:
"Không tệ, nhưng dường như cô đã không làm như vậy."
"Tôi có đến thành phố Đại Xương, nhưng lại không tìm kiếm được bất cứ tin tức nào về cậu. Vì thế tôi cảm thấy là cậu đang lừa tôi, chỉ là tạm thời dùng tôi như một tấm bia đỡ đạn, dùng xong thì tiện tay vứt bỏ. Lần trước tôi đã may mắn sống sót, mà cậu căn bản không muốn thực hiện hứa hẹn, nếu không cậu sẽ dùng một tin tức giả để lừa tôi."
Dương Gian lạnh nhạt nói:
"Đừng có tỏ ra bộ dạng ủy khuất như vậy. Giống như Lý Dương nói, cô không tìm thấy tin tức của tôi không có nghĩa là tôi lừa cô. Cô cũng đừng tự coi mình là những lính đặc chủng như vậy chứ. Không có ai lại nhớ rõ xem cây cỏ dại mà mình tiện tay nhổ đã ném đi chỗ nào rồi."
Cỏ dại? Vương Thiện nhìn Dương Tiểu Hoa.
Thì ra Dương Gian đỗi đãi với cô ta như vậy, khó trách.
Lúc này, Lý Dương chợt lên tiếng nhắc nhở:
"Sắp đến tầng bốn rồi."
Cầu thang bằng gỗ nối liền
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236498/chuong-1670.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.