Trương Lệ Cầm nghe nói như vậy liền vô ý thức cự tuyệt:
"Cái này không được đâu."
Lưu Tiểu Vũ hỏi:
"Có gì mà không được? Tôi tuyệt đối sẽ không đi quấy rầy cô đâu."
Trương Lệ Cầm nghẹn lời, không biết nên trả lời như thế nào.
Dù sao cô cũng không có quyền cự tuyệt việc Lưu Tiểu Vũ vào đó ở. Bởi vì hiện tại cô cũng coi như đang ở nhờ nhà của Dương Gian, còn chưa được tính là một nữ gia chủ.
Dương Gian nói:
"Ở nhà của tôi không phải là một lựa chọn sáng suốt."
Lưu Tiểu Vũ nói:
"Tôi không yên lòng khi ở một mình, lỡ xảy ra chuyện gì đó thì ai mà biết được. Người ta chính là điện thoại viên kiêm liên lạc viên, nắm giữ lượng tin tức cực kỳ nhiều, lỡ bị người ta bắt cóc, sau đó dùng hình tra tấn, như vậy chẳng phải là tôi sẽ nói ra toàn bộ bí mật của cậu hay sao?"
"Đến lúc đó, nói không chừng cậu lại nổi giận, giết tôi diệt khẩu. Không được, như vậy tuyệt đối không được, tôi cần được bảo hộ."
Tròng mắt cô liên tục xoay chuyển, ý đồ muốn vào ở trong biệt thự của Dương Gian.
"Tôi chợt nhớ ra một chỗ tương đối tốt, rất thích hợp cho cô ở lại."
Dương Gian lái xe tiến vào bên trong tiểu khu, nhưng không có dừng lại trước cửa biệt thự mà đi ngang qua, chạy ra phía sau tiểu khu.
Lưu Tiểu Vũ tò mò hỏi:
"Chỗ nào vậy?"
Dương Gian nói:
"Ngay ở phía trước thôi, cô cũng biết chỗ này."
Rất nhanh.
Xe dừng lại ở phía trước một chỗ kiến trúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236484/chuong-1656.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.