Dương Gian không định ngủ, hắn ngồi ở đầu giường, hơi chống cằm, giống như chỉ muốn chợp mắt nghỉ ngơi một lát.
Trương Lệ Cầm gật gật đầu, nằm co quắp ở một bên, ôm chặt cánh tay của hắn, tâm tình dần bình tĩnh lại.
Thời gian từng giờ từng phút trôi qua.
Mọi thứ trong phòng lập tức trở về bình thường, không có bất cứ chuyện quỷ dị nào xảy ra cả.
Mặc dù Dương Gian đang nhắm mắt, nhưng mắt quỷ lại không ngừng nhìn ngó xung quanh.
Ánh mắt của mắt quỷ là một màu đỏ tươi.
Nhưng vẫn không nhìn thấy 'người' mà Trương Lệ Cầm nói.
Trong lòng Dương Gian lập tức đưa ra suy đoán.
"Rời đi rồi sao?"
Nhưng Trương Lệ Cầm lại không hề ngủ, trong lòng cô vẫn có chút khẩn trương, liên tục nhìn ngó xung quanh, như muốn tìm cho ra thứ kia.
Cô hiểu rõ, có Dương Gian ở bên cạnh, chỉ cần nhân cơ hội tìm ra thứ kia, có lẽ chuyện này sẽ được xử lý.
Nếu để cho chuyện như vậy liên tục tồn tại, có lẽ cô sẽ phát điên mất.
Tuy nhiên, theo thời gian trôi qua, trong lòng Trương Lệ Cầm bắt đầu nảy sinh ý nghĩ liệu có phải lúc nãy cô đã nhìn nhầm rồi không.
Bởi vì cho đến giờ mọi thứ đều rất bình thường.
"Ngủ rồi à?"
Âm thanh lạnh nhạt của Dương Gian vang lên.
"Không, không có."
Mặc dù đã rất mệt mỏi, nhưng Trương Lệ Cầm vẫn chưa ngủ.
Dương Gian nói:
"Nhớ lại xem, lúc nhìn thấy thứ kia cô đang làm cái gì. Thử làm lại một lần, nếu không có hiệu quả thì mọi chuyện sẽ dừng ở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236473/chuong-1645.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.