"Về nhà ngủ, về ngủ thôi, tôi buồn ngủ lắm rồi."
Hùng Văn Văn nghe thấy sắp giải tán thì lập tức tỏ ra hưng phấn.
Dương Gian cũng không nhiều lời, ánh sáng màu đỏ lóe lên, cả người hắn đã biến mất, đồng thời quỷ đồng cũng biến mất theo.
Hùng Văn Văn lập tức kêu to.
"Mẹ, Tiểu Dương, anh đi như vậy à? Đưa tôi về nhà với."
Đồng Thiến nói:
"Tự lái xe về đi, dù sao chỗ này cũng không xa. Có lẽ đội trưởng đang có việc gì đó cần giải quyết cũng nên."
Phùng Toàn nói:
"Mấy người về đi, tối nay tôi sẽ ở lại công ty để canh chừng, tránh xảy ra chuyện gì đó ngoài ý muốn."
Lý Dương nói:
"Có việc gì nhớ thông báo cho tôi."
"Đương nhiên."
Chỉ trong chốc lát, đám người đã tản đi.
Ở trong văn phòng trống rỗng cũng chỉ còn lại một mình Phùng Toàn.
Phùng Toàn hút thuốc, nhưng khói thuốc không có bay đi, mà ngược lại, chúng tụ tập càng ngày càng nhiều.
Không, đây không phải là khói, mà là sương mù.
Trong đám sương mù dày đặc.
Phùng Toàn đang trầm tư, rồi khẽ lẩm bẩm:
"Trí nhớ của mình đã bị thay đổi sao?"
…
Dương Gian rời đi cũng không phải là trở về nhà nghỉ ngơi, mà hắn muốn đi giải quyết hậu quả một số chuyện.
Chiếc ghế gỗ màu đỏ mà hắn mang về cũng cần phải giam giữ. Ngoài ra, con lệ quỷ mà hắn lấy được từ bên người của Trần Kiều Dương cũng cần phải xử lý cho thích đáng. Một khi xử lý không kỹ, để lực lượng linh dị tiết lộ ra ngoài, nói không chừng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236470/chuong-1642.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.