Đến tận lúc này Dương Gian mới ngẩng đầu khẽ liếc nhìn tòa cao ốc Ninh An một chút.
Quỷ vực bao phủ.
Mọi thứ ở bên trong cao ốc lập tức bị mắt quỷ nhìn thấy hết.
"Có thể xác nhận được, đây chính là chiếc ghế gỗ màu đỏ cuối cùng. Những chiếc ghế khác có vẻ như đã biến mất trong cuộc xung đột vừa nãy rồi. Xem ra chuyện như vậy cũng chưa hẳn đã là tồi tệ."
Dương Gian thu hồi ánh mắt, sau đó nhìn về phía Trương Chí Đông:
"Cậu có thể cử động được không?"
Lúc này, toàn bộ lực chú ý của Trương Chí Đông đang rơi vào trên thân thể lệ quỷ.
Hắn ta nhìn chằm chằm vào con lệ quỷ đã trở nên yên tĩnh kia, tim đập liên hồi, cũng không dám làm ra bất cứ động tác nào.
Bản thân Trương Chí Đông không phát hiện ra, hiện tại hắn ta không còn bị lực lượng linh dị ăn mòn nữa. Hắn ta đã có thể cử động. Nhưng thân thể hắn ta vẫn ngồi cứng ngắc tại chỗ, dường như nó không nghe theo sự sai khiến của hắn ta.
Đối với câu hỏi của Dương Gian, hắn ta không có phản ứng, dường như không nghe thấy.
Tuy nhiên thông qua quan sát, Dương Gian có thể nhìn thấy được tay chân của Trương Chí Đông đều có dấu hiệu co rúm lại.
Đây là do bản thân căng thẳng quá nên mới sinh ra hiện tượng như vậy.
Điều này chứng tỏ khả năng áp chế của ghế gỗ màu đỏ đã mất hiệu lực.
Dương Gian lập tức đi đến, túm lấy cổ áo hắn ta rồi trực tiếp nhấc lên.
Ngay khi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236468/chuong-1640.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.