Cuối cùng, ánh mắt cô dừng lại, có chút chờ mong nhìn vào người Dương Gian.
Muốn xử lý được chuyện linh dị, không những cần phải có can đảm, mà quan trọng hơn còn cần đến trực giác, cùng một loại tư duy đặc biệt.
Mọi người lập tức rơi vào trầm mặc, đều đang tự hỏi nên làm gì thì mới có thể xử lý được chuyện linh dị của ghế gỗ màu đỏ.
Cũng may hiện tại bọn họ không còn ở bên trong cao ốc, bản thân được đảm bảo an toàn, nên có dư dả thời gian để phân tích chuyện này và tìm ra đối sách.
"Lúc này chắc chắn sẽ phải dựa vào Hùng phụ."
Hùng Văn Văn thấy mọi người không ai có động tĩnh gì, liên lập tức đứn ra, muốn tạo khí thế.
"Chỉ cần dự đoán mấy lần là tìm ra được phương pháp."
Dương Gian nhìn nó một cái rồi nói:
"Nhiều ghế gỗ màu đỏ như vậy, có vô số môi giới, như vậy sẽ tạo thành vô vàn biến số. Cậu định dự đoán đến khi nào mới xong."
Hùng Văn Văn lập tức nói với giọng điệu hùng hồn:
"À không, tôi không cần dự đoán thứ đồ chơi kia, chỉ cần dự đoán anh là được. Tôi chỉ cần nhìn xem trong tương lai anh xùng cách gì để xử lý nó. Sau đó tôi sẽ nói lại phương án hành động của anh trong tương lại cho anh trong hiện tại biết. Cái này còn không được sao?"
Dương Gian nói:
"Không cần, tôi đã nghĩ ra được một cách."
Phùng Toàn kinh ngạc nói:
"Nhanh thế? Phương án của cậu là gì vậy?"
Dương Gian nói:
"Tôi cần một mồi nhử để
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236464/chuong-1636.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.