"Đến cuối cùng cũng còn muốn thăm dò mình?"
Mặt Dương Gian vẫn bình tĩnh như cũ.
Lần giao phong này, hắn là người thắng.
Từ giờ trở về sau, cổ trạch của Vương gia sẽ do hắn khống chế.
Mặc kệ Vương Sát Linh không cam tâm như thế nào, chỉ cần hắn ta không có dũng khí giao thủ với Dương Gian, vậy hắn ta sẽ luôn là người thua.
Dương Gian thầm nghĩ trong lòng:
"Tuy nhiên, nếu ngày nào đó tên Vương Sát Linh trở thành ngự quỷ nhân. Đồng thời mang theo bốn con lệ quỷ, là Vương gia đời thứ nhất và đời thứ hai, có lẽ mình sẽ không phải là đối thủ của hắn ta."
"Đáng tiếc, hắn ta vĩnh viễn không thể nào đi ra một bước kia. Đây chính là sự khác biệt giữa người và người."
Thú thực, hắn cũng rất hâm mộ tên Vương Sát Linh này.
Là một người bình thường, nhưng lại có thể khống chế bốn con lệ quỷ. Nếu tại thời điểm một năm về trước, Vương Sát Linh có lẽ là một trong mười vị ngự quỷ nhân đứng đầu thế giới, là đỉnh phong trong đỉnh phong.
Phải biết, ở thời điểm một năm về trước, bản thân Dương Gian còn đang phải nhức đầu vì vấn đề mắt quỷ khôi phục. Thậm chí lúc đó hắn còn không thể sử dụng quỷ vực một cách tùy tiện.
"Tiểu Dương ơi là Tiểu Dương. Anh làm như vậy là không đúng. Đang yên đang lành, tự dưng anh lại đắc tội một vị đội trưởng làm gì? Là anh đang ngại bản thân chết chưa đủ nhanh hay sao? Ở bên người hắn ta toàn bộ đều là lệ quỷ, một mình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236458/chuong-1630.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.