Dương Gian lạnh lùng nói:
"Vì thế cậu đang trách móc tôi sao? Đánh không lại và không dám đánh là hai việc hoàn toàn khác nhau. Hiện tại xem như tôi đã hiểu, với phong cách làm việc này, dù cậu có đánh mất quyền khống chế với cổ trạch cũng chẳng có gì kỳ quái cả."
Ánh mắt Vương Sát Linh khẽ động, không phản bác lời Dương Gian nói, chỉ hỏi:
"Hiện tại cậu định làm gì?"
Dương Gian nói:
"Đương nhiên là xử lý ông ta."
Vương Sát Linh nói:
"Hình như mấy người không thể cầm cự nổi."
Dương Gian nói:
"Việc gã ta bị xâm lấn chỉ còn là vấn đề thời gian mà thôi, gã không chịu được lâu nữa đâu. Trừ phi gã ta còn có thủ đoạn nào khác chưa sử dụng đến."
Vương Sát Linh lại quan sát Trần Kiều Dương.
Lúc này gã ta không còn bất cứ động tĩnh nào. Cả người gã bị đoàn bóng mờ quỷ dị bao phủ, dường như đã hoàn toàn mất đi năng lực hành động.
Vương Sát Linh nói:
"Cẩn thận một chút. Gã này không đơn giản như vậy đâu. Nếu cần giúp đỡ gì thì cậu cứ nói."
Nhưng lúc này, Trần Kiều Dương đột nhiên cười rộ một tiếng:
"Đời thứ ba của Vương gia cũng tới, ha ha, đúng là đã nghèo lại còn gặp cái eo. Ai có thể ngờ được, Trần Kiều Dương tôi vừa mới ra ngoài đã phải đối mặt với ba vị đội trưởng thời nay. Đồng thời cả ba đều còn là người đã từng có quen biết. Hôm nay, tôi rơi vào tình thế như này chỉ có thể trách bản thân quá xui xẻo."
"Tôi cứ tưởng người tên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236452/chuong-1624.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.