Trần Kiều Dương đã dùng ba con lệ quỷ để ngăn chặn Dương Gian.
Ít nhất gã ta cho là như vậy.
Thằng nhãi họ Dương này mặc dù có chút lợi hại. Nhưng khi bị mất đinh đóng quan tài và phải áp chế hai con lệ quỷ kia. Hắn đã không còn dư lực để tập kích gã nữa. Với lại, dù cho Dương Gian có còn thủ đoạn nào đó đi nữa, thì gã vẫn còn có một con lệ quỷ cuối cùng để dùng đến.
Mà chỉ cần kiên trì thêm chút nữa, chờ đến khi gã thành công lấy được đinh đóng quan tài, thả ra con lệ quỷ đang bị đóng đinh kia. Tình thế chắc chắn sẽ xoay chuyển.
Gã cần phải hành động thật nhanh.
Bởi vì chỗ này cách cổ trạch không xa, đời thứ ba của Vương gia còn ở gần đây. Một khi tên kia ra tay, khả năng gã sẽ phải ngỏm ở chỗ này.
Vừa mới thoát ra ngoài đã bị giết chết, nếu bị cho người trước kia nghe được, đoán chừng họ sẽ cười đến rụng răng mất.
"Trần Kiều Dương…"
Nhưng lúc này, một tiếng gọi tương đối quen thuộc, lại khá lạ lẫm đột ngột xuất hiện ở sau lưng của Trần Kiều Dương, giống như đang có người quen nào đó gọi lên tên của gã ta vậy.
Vốn đang hành động, nhưng lúc này Trần Kiều Dương đột ngột dừng lại.
Tiếng gọi này rất giống với người vợ đã chết đi của gã. Từ đó đến giờ đã bao nhiêu lâu? Ngay cả trí nhớ của gã cũng đã trở nên mơ hồ. Nhưng khi âm thanh kia xuất hiện, nó lại gợi nhớ cho gã, giống như đã được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236448/chuong-1620.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.