"Tôi vẫn là tôi, là mục quỷ nhân. Còn cậu, nên biến mất đi thôi."
Trần Kiều Dương vừa nói xong, từ chỗ gã ta đang đứng đột nhiên truyền ra tiếng chuông của đồng hồ quả lắc.
Trong cổ trạch, tiếng chuông lại xuất hiện lần nữa.
Gã ta đang muốn khởi động lại, để đưa quỷ họa và quan tài quỷ rời đi khỏi chỗ này.
Tiếng chuông thứ nhất vang lên.
Hư ảnh đang xâm lấn thế giới hiện thực của tòa cao ốc Bình An lập tức vặn vẹo, giống như ảo ảnh đang dần biến mất vậy. Đồng thời bóng tối ở xung quanh nhanh chóng lùi về phía sau. Ngay cả cô gái đang đi qua đi lại trong thế giới quỷ họa cũng cấp tốc tiêu tán. Giống như tất cả mọi thứ vừa diễn ra chỉ là ảo giác, không hề tồn tại thực sự.
Cùng lúc đó.
Bản thân Trần Kiều Dương đang đứng yên tại chỗ cũng nhanh chóng biến mất. Nhưng Lý Quân lại không hề có chuyện gì.
Đây chỉ là một loại ảo giác.
Bởi vì Trần Kiều Dương không phải đang biến mất, mà gã ta chỉ bị đồng hồ quả lắc ảnh hưởng nên đang rời khỏi thời gian hiện tại mà thôi.
Lý Quân la lớn:
"Ông có khởi động lại cũng vô dụng thôi. Hiện tại chúng ta đều đang ở trong một thời gian, nên dù ông có đến đâu, tôi chắc chắn cũng sẽ đến đó."
Trần Kiều Dương nói:
"Tôi biết, nhưng đối với các loại lực lượng linh dị khác nhau, sự ảnh hưởng của đồng hồ quả lắc tạo ra cũng sẽ khác nhau. Đồng hồ quả lắc sẽ không thể ảnh hưởng đến bức tranh quỷ họa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236440/chuong-1612.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.