Lúc này cả người Lý Quân đang bị đè nén đến biến dạng. Bên trong thân thể của hắn ta hoàng toàn trống rỗng, không có xương, không có máu thịt, mà chỉ có một lớp da người quỷ dị. Đồng thời, ở chỗ da đầu của hắn ta cũng không hề có đầu lâu, mà chỉ là một ngọn lửa màu xanh lục, trông vừa quỷ dị lại cực kỳ kinh khủng.
"Tôi muốn nhìn thử xem, rốt cục trên người của cậu đã phát sinh chuyện gì."
Trần Kiều Dương túm lấy cổ của Lý Quân, gã ta không hề cảm nhận được độ cứng từ nó.
Cổ của Lý Quân lập tức lõm vào, mềm nhũn, dường như thứ mà Trần Kiều Dương đang bóp không phải cổ của một người, mà là một tấm da của người chết.
Lúc này Lý Quân vẫn còn sống, chiếc kính râm đã rơi mắt, để lộ ra đôi mắt của hắn ta. Hai con mắt không có tròng, đen sì, thi thoảng xuất hiện ánh lửa của quỷ hỏa.
Bờ môi Lý Quân khẽ động, phát ra âm thanh khàn khàn.
"Bản thân tôi đã chết từ lâu rồi. Hiện tại, trạng thái này của tôi chỉ là một loại trạng thái đặc thù, nhưng bản thân tôi cũng không biết trạng thái này có thể duy trì được bao lâu. Tuy nhiên, nếu lần này có thể xử lý được một nhân vật cực kỳ nguy hiểm như ông, thì cũng đáng."
Hắn ta còn sống.
Da thịt khô quắt lại dần phồng lên, giống như một quả bóng được bơm hơi vậy. Thứ hơi được bơm vào ở đây chính là ngọn quỷ hỏa đang thiêu đốt.
Quỷ hỏa không có cách nào đốt cháy được tấm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236436/chuong-1608.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.