Nhưng lệ quỷ còn chưa kịp bắt đầu tập kích, thì xung đột giữa các lực lượng linh dị đã khiến ghế gỗ màu đỏ tự nổ tung.
Tiếp đó, Dương Gian dùng quỷ ảnh để mở đường, dọc đường đi, ghế gỗ màu đỏ vỡ tan tành thành từng mảnh nhỏ.
Hùng Văn Văn cảm thán.
"Mẹ nó chứ, đơn giản như thế này? Tiểu Dương, làm tốt lắm."
Phùng Toàn nói:
"Không dễ thế đâu, cực kỳ nguy hiểm đó. Cứ tiếp tục tiếp nhận tập kích của lệ quỷ một lần lại một lần như này, là hành vi dùng tính mạng để đánh cược. Một khi không thể thừa nhận nổi tập kích của lệ quỷ, vậy coi như xong."
"Mặc dù cấp độ khủng bố của quỷ ảnh không quá cao, nhưng lại có được đặc tính của lệ quỷ một cách hoàn mỹ. Chỉ riêng đặc tính bất tử, không thể bị giết chết của nó thôi đã đủ để mình hoành hành, không cần cố kỵ rồi."
Trong lòng Dương Gian cũng cảm thấy có chút kinh ngạc.
Bởi vì đây là lần đầu tiên hắn làm ra hành động lỗ mãng như này.
Và kết quả cực kỳ tốt.
Quỷ ảnh có được ý thức người sống là hắn sẽ không chết, cho dù có phát động quy luật giết người của những con lệ quỷ khác cũng không bị giết chết.
Có lẽ chỉ cần không gặp phải loại lệ quỷ trực tiếp mạt sát ý thức của người sống, hoặc là loại lệ quỷ chiếm lấy lệ quỷ khác để hoàn thành việc ghép hình, thì Dương Gian có thể sẽ không sao.
Một đường đi tới.
Toàn bộ ghế gỗ đều bị vỡ vụn, thi thể trên đó đều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236432/chuong-1604.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.