Điều này cũng có nghĩa là đám người đã thoát khỏi khu vực linh dị, mọi thứ ở xung quanh đang khôi phục bình thường.
"Cuối cùng cũng đi ra, mệt chết Hùng phụ rồi. Đã hơn tám giờ rồi, cần phải về ngủ. Mẹ tôi bảo trẻ con phải ngủ sớm thì mới phát triển tốt được."
Hùng Văn Văn nhảy cẫng, vỗ tay hoan hô. Người nhát gan, sợ phiền phức như nó không thích ở trong tòa cổ trạch.
Phùng Toàn hạ giọng nói:
"Bên trong nhà vẫn còn có động tĩnh, đúng là không thích hợp."
Tiếng động trong cổ trạch cực kỳ lớn, dù đã đứng ở bên ngoài những bọn họ vẫn có thể nghe được. Nó giống như tiếng phá cửa, đồng thời cũng khiến cho không ít người đi đường chú ý đến.
Dương Gian khẽ ngẩng đầu.
"Đi tìm Vương Sát Linh trước, có vẻ như hắn ta đang che giấu rất nhiều chuyện."
Ánh mắt của hắn nhìn về phía một tòa nhà lớn ở đằng xa.
Dường như hắn có thể nhìn xuyên qua không gian, xuyên qua các lớp ngăn cách để nhìn thấy được mọi thứ bên trong tầng cao nhất của tòa nhà kia.
Hắn chuẩn bị dùng quỷ vực để mang mọi người đến đó.
Nhưng lúc này, ở trong cổ trạch có thứ gì đó được ném ra ngoài, nện trúng thân thể của một cô gái đang đi trên đường.
"Hự."
Người kia kêu một tiếng đầy đau đớn, vì bị thứ kia ném trúng và phải ngã nhào trên mặt đất.
Ở bên cạnh, một cô gái khác lên tiếng phàn nàn.
"Là ai ném đồ lung tung trúng người bọn tôi vậy?"
Thế nhưng khi thứ kia lăn ra giữa đường,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236410/chuong-1582.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.