Nhưng vì cẩn thận, cả hai không dám chạm vào bất cứ món đồ nào ở trên bàn. Sợ sẽ đánh vỡ cân bằng, khiến cục diện trở nên ác liệt.
Vạn Đồng nói:
"Nếu đã không phát hiện ra gì, vậy chúng ta cũng không cần thiết phải lãng phí thời gian ở chỗ này. Chúng ta hẳn nên đi tìm đường khác, nghĩ cách rời khỏi chỗ quỷ quái này đi."
"Không vội, hiện tại mà đi ra ngoài chúng ta chắc chắn sẽ đụng phải Dương Gian. Chỗ này cực kỳ bí ẩn, có lẽ sẽ tránh né được tập kích của Dương Gian. Cho nên tạm thời chúng ta cứ chờ ở đây thêm mấy ngày. Chờ cho mọi chuyện lắng lại, chúng ta hẵng đi ra ngoài."
Trương Khánh lại có ý nghĩ ngược lại, hắn ta cho rằng chỗ này là một nơi tốt để ẩn núp.
Mặc dù xung quanh khá quỷ dị, nhưng lại tương đối an toàn.
Dương Gian tuyết đối sẽ không thể tìm ra chỗ này.
"Thế cũng được, đúng rồi, Liễu Bạch Mục thế nào rồi. Bộ dạng này của hắn ta hẳn sẽ không thể sống thêm được bao lâu nữa."
Vạn Đồng nhìn về phía chiếc đầu người trắng bệch đang đặ trên mặt bàn kia.
Hai mắt Liễu Bạch Mục đang nhắm chặt, khí tức băng lãnh, không có động tĩnh, giống như một người chết.
"Tôi sống không được bao lâu nữa. Không còn thân thể, tôi chỉ có thể dựa vào nguyền rủa của đồng hồ quả lắc để kéo dài thời gian tử vong. Tên Dương Gian kia đúng là hung ác, trực tiếp sử vật phẩm linh dị đối phó tôi, không cho tôi bất cứ cơ hội phản kháng nào…"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236403/chuong-1575.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.