Trong lòng Từ Minh thầm tự an ủi.
"Căn mật thất này có rất nhiều người biết, vì thế đám kia cảm thấy không an toàn, cho nên mới nhường nó lại cho mình. Nhưng chưa chắc Dương Gian đã biết được nó, vì thế mình ở chỗ này hẳn sẽ an toàn. Hành động kia của Dương Gian hẳn chỉ là trùng hợp, mình không cần thiết phải lo lắng như vậy."
Nhưng ngay khi ý nghĩ này của hắn ta xuất hiện chưa được bao lâu.
Đột nhiên.
"Ầm!"
Vách tường trước mặt hắn ta đột nhiên vỡ vụn.
Ngay sau đó, một bàn tay băng lãnh thò qua đống đổ nát kia và túm chặt lấy cổ của hắn ta.
Từ Minh nhất thời kinh hãi, trợn tròn hai mắt. Hiển nhiên hắn ta không thể nào phản ứng kịp đối với tập kích bất ngờ như vậy. Ngay khi hắn ta muốn phản kháng lại thì phát hiện ra bản thân đã hoàn toàn bất lực.
Bàn tay cứng ngắc âm lãnh đang bóp lấy cổ của hắn ta không phải là tay của người sống, mà nó giống với tay của người chết hơn.
Lực lôi kéo cực lớn khiến thân thể Từ Minh liên tục va đập vào vách tường. Cả người hắn ta giống như bị đống đổ nát chèn ép vậy, toàn bộ xương cốt trong người đều phát ra từng tiếng đứt gãy.
Vách tường bằng gạch xanh lập tức sụp đổ vì không thể tiếp nhận được cỗ lực lượng khổng lồ như vậy.
Người hắn ta dính đầy bụi đất, máu me đầy mặt.
"Chỗ này còn có một căn mật thất?"
Đồng Thiến hơi giật mình, không phản ứng kịp đối với hành động đột nhiên của Dương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236394/chuong-1566.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.