"Lưu Nguyệt, cẩn thận, cách xa hắn một chút."
Có người ở gần đó vội vàng xông đến ôm chặt lấy cô gái tên Lưu Nguyệt kia, rồi điên cuồng lùi ra sau.
"Quá đáng tiếc, rõ ràng ràng tôi đã lấy được vũ khí của Dương Gian rồi."
Lưu Nguyệt tỏ ra khá tiếc nuối.
Bởi vì cô ta không nên đánh cược, đánh cược bản thân có thể xử lý Dương Gian.
Nếu sau khi cầm được cây thương kia, cô liền lùi lại. Sau đó nghĩ cách lợi dụng món vũ khí linh dị kia và tiến hành tập kích, thì chắc chắn dg sẽ phải chết ở chỗ này.
Nhưng hiện tại, cơ hội kia đã bị bỏ lỡ.
"Đúng là ngây thơ, cô cho rằng đó là cơ hội sao? Thực sự cơ hội đó là tôi cho cô đó."
Giọng điệu Dương Gian tương đối lãnh đạm, sau đó, từ dưới chân hắn một đoàn hắc ảnh bắt đầu bao phủ bốn phía.
"Từ đầu đến cuối, tôi không hề cảm nhận được sự uy hiếp từ mấy người. Với lại, món vũ khí này của tôi không phải chỉ cầm trong tay là có thể sử dụng."
Môi giới được phát động.
Dương Gian cầm cây trường thương ở trong tay, sau đó khẽ đâm một phát khá hời hợt về phía trước, thậm chí nó còn không chạm đến bất cứ người nào.
Nhưng ngay sau đó.
Thân thể của cô gái tên Lưu Nguyệt kia khẽ cứng đờ. Ở trên trán của cô ta đột nhiên xuất hiện một vết nứt màu đỏ, vết nứt này đâm xuyên qua đầu của cô ta, đến tận ót.
"Bịch!"
Trên mặt cô ta lộ ra vẻ ngạc nhiên cùng ngây ngốc, sau đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236377/chuong-1549.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.