Một lát sau.
Ở phía trước, cạnh đường đi là bóng dáng của một tòa cổ trạch dần xuất hiện. Tòa nhà với những bức tường loang lổ, mọc đầy rong rêu. Tòa cổ trạch này không hề bị che giấu, cũng không bị phong tỏa, mà được trưng bày ra giữa thanh thiên bạch nhật. Thậm chí còn có người đi ngang qua nó một cách bình thản.
Thứ ngăn cách duy nhất chính là một cánh cửa bằng sắt loang lổ, ghỉ sét.
Mặc dù cánh cửa này cao hơn ba mét, nhưng nếu có người muốn đi vào trong thì vẫn có thể đi vào tương đối dễ dàng.
Tòa nhà cổ này được xây dựng theo phong cách trung cổ, chứ không phải kiểu truyền thống của trung hoa. Tài liệu dùng trong xây dựng phần lớn là gạch xanh, cho nên đến hiện tại chúng vẫn còn rất hoàn hảo, không hề bị hư hao, không đổ nát. Chỉ là cửa kiếng của căn nhà đã bị vỡ vụn, nhưng do không có ai sửa chữa, nên giờ chỉ còn lại mấy chiếc cửa sổ trống trơn.
Bộ dạng của tòa cổ trạch này còn tốt hơn nhiều so với tòa cổ trạch tại thành phố Đại Xương. Nếu có người thừa kế, chỉ cần dọn dẹp và sửa sang chút xíu là có thể vào ở được.
Dương Gian không sử dụng quỷ vực mang đám người trực tiếp đi vào. Bởi vì hành động như vậy tương đối lỗ mãng. Vì thế hắn lựa chọn mang đám người đi đến con đường bên cạnh, sau đó đi bộ tiến lại gần.
"Chính là chỗ này. Nếu gặp được bất cứ ngự quỷ nhân nào ở trong tòa nhà này, không cần do dự,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236370/chuong-1542.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.