Nói đến đây, hắn ta khẽ thở dài một hơi tỏ vẻ bất đắc dĩ.
Dương Gian trực tiếp hỏi:
"Cậu là người thừa kế của tòa cổ trạch kia, vậy cậu hiểu được bao nhiêu đối với chuyện linh dị thời dân quốc?"
Vương Sát Linh tỏ ra hơi kinh ngạc nhìn hắn, sau đó lắc đầu cười khẽ một tiếng:
"Đúng là khi còn bé tôi đã được tiếp xúc với khá nhiều chuyện linh dị. Nhưng khi đó trong lòng tôi có chút phản cảm đối với mấy thứ bẩn thỉu này. Mặc dù lúc còn nhỏ, cha tôi từng nói cho tôi biết, đây là số mệnh của Vương gia. Nhưng khi tôi hỏi ông ta là số mệnh này đến từ đâu, thì ông ấy chỉ bảo là do ông nội tôi nói."
"Nhưng khi đó ông nội tôi đã chết, nên tôi cảm thấy cha tôi là một người đáng thương, bị trói buộc bởi những thứ cổ hủ, những số mệnh giả dối. Dù sao cũng là thế kỷ 21 rồi, làm gì có ai còn tin tưởng cái này."
"Cho nên tôi bỏ qua việc kế thừa số mệnh của Vương gia và đi ra nước ngoài du học."
"Có lẽ là do chuyện linh dị biến mất quá lâu, hoặc do cha tôi tôn trọng lựa chọn của tôi, vì thế ông ấy cũng không can thiệp… Vì thế, trong quãng thời gian ở nước ngoài, tôi rất vui vẻ, rốt cục tôi đã có được một cuộc sống của người bình thường."
"Nhưng vận mệnh mà, nó luôn ưa thích đùa cợt người khác. Sau đó, chuyện linh dị bộc phát trên toàn thế giới, mà tôi cũng không thể không trở lại thành phố Đại Đông, kế thừa số
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236368/chuong-1540.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.