"Tổng giám đốc Dương, đồ uống của ngài đây."
Thân là thư ký, lúc này Trương Lệ Cầm khẽ cúi đầu, cẩn thận đưa đến cho Dương Gian một chén trà. Chờ Dương Gian nhận lấy xong, cô mới ngoan ngoãn lui sang một bên.
Dương Gian khẽ nhấp một ngụm trà, sắc mặt hắn vẫn tái nhợt, không chút biểu cảm như cũ. Hai con mắt đen nhánh khẽ động, lóe ra ánh sáng màu đỏ nhàn nhạt.
Hắn khẽ quan sát qua tất cả mọi người một lượt, không vui cũng không giận, chỉ chậm rãi nói.
"Nói thật, tôi cực kỳ thất vọng đối với biểu hiện lần này của mọi người. Chỉ là mấy tên ngự quỷ nhân mà thôi. Vậy mà bọn chúng lại có thể nhân lúc tôi không có mặt, đánh tan tiểu đội sáu người của chúng ta. Sáu người của chúng ta lại bị ba tên ngự quỷ nhân đánh bại, thiếu chút nữa chết sạch."
"Dù cho tên Cố Trình kia không đến, thì với ba kẻ là Hứa Phong, Liêu Phàm và Bùi Đông cũng đã đủ để khiến mọi người phải tổn thất nặng nề rồi."
Mọi người lập tức trầm mặc.
Chuyện ngày hôm nay đúng là cực kỳ nguy hiểm, thiếu chút nữa bọn họ đã bị đoàn diệt.
"Chuyện này là do tôi gây ra. Khi bị người khác để mắt đến, tôi không nên dẫn mối nguy hiểm này đi đến thành phố Đại Xương."
Sắc mặt Phùng Toàn có vẻ chết lặng, nói với giọng điệu ngột ngạt và quái dị. Dương Gian nói:
"Chuyện này không trách cậu. Khi gặp phải nguy hiểm, việc cầu cứu đồng đội là việc cực kỳ bình thường. Với lại việc cậu đi điều tra nguyền
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236357/chuong-1529.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.