Quan sát tình hình một chút.
Trên khuôn mặt sưng vù của Cố Trình khẽ lộ một nụ cười lạnh.
"Chuẩn bị cực kỳ đầy đủ đó chứ. Cất bản thân vào trong quan tài, sau đó đặ quan tài ở trong phòng an toàn. Có thể nói là đã vạn vô nhất thất. Dù bản thân có chết đi, lệ quỷ khôi phục lại cũng không thể gây ra phiền toái gì cho bên ngoài cả. Chỉ là cậu không nên đem toàn bộ vật phẩm linh dị vào trong quan tài để chôn cùng bản thân như vậy."
"Người xưa đều hiểu vàng bạc đá quý không nên để trong quan tài, kẻo bị kẻ trộm một nhớ thương, hủy thi đoạt bảo. Hiện tại xem ra, cậu cũng không được thông minh cho lắm. Tiếc là lúc còn sống không thể gặp mặt cậu một lần, nếu không tôi thực sự muốn gặp mặt mắt quỷ đại danh đỉnh đỉnh xem như thế nào."
Hắn ta cảm khái một câu.
Dù là nhân vật đứng đầu đi nữa cũng sẽ có một ngày phải chết, phải nằm trong quan tài. Việc này khiến cho người ta không khỏi có một loại cảm giác tiếc hận.
Cảm khái thì cảm khái, nhưng động tác của Cố Trình không hề chậm chút nào. Sau khi quan sát tình hình và xác định không có nguy hiểm, hắn ta lập tức đưa tay cầm lấy cây trường thương màu vàng kim kia. Nếu hắn ta đoán không sai, thì đinh đóng quan tài chắc chắn đã bị nhét vào trong thứ này.
Tuy nhiên, dù biến hóa kiểu gì thì vật phẩm linh dị vẫn sẽ là vật phẩm linh dị. Thứ này không thể bị phá hủy một cách
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236342/chuong-1514.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.