Cho dù đã cố khống chế bản thân không cười, nhưng khóe miệng lại không tự chủ mà nhếch mép theo.
"Chó chết."
Bùi Đông đang xông tới nhìn thấy áp chế trên người Đồng Thiến biến mất thì sắc mặt khẽ đổi. Hắn ta vô ý che hai lỗ tai, nhằm tránh né sự xâm lấn của loại tiếng cười này.
"Giết tên yếu nhất trước, đừng để hắn ta gây thêm phiền phức. Mặt quỷ sẽ do tôi đối phó."
Liêu Phàm nhắc nhở một câu, đồng thời nhanh chóng nhìn về phía Đồng Thiến. Mặc dù hắn ta còn chưa há mồm, nhưng ở phía sau lưng Đồng Thiến lại truyền đến tiếng gọi ầm ĩ.
"Đồng Thiến!"
Có người đang gọi tên Đồng Thiến ở phía sau.
Tiếng gọi này cực kỳ quỷ dị, tạo cho Đồng Thiến có cảm giác như là cha mẹ cô đang gọi, đồng thời lại giống như Dương Gian gọi, lại giống với tiếng gọi của mấy người quen, khiến cho cô nhịn không được mà phải quay đầu lại để nhìn thử xem người quen kia là ai.
Đó chính là năng lực của con quỷ trong người Liêu Phàm, có danh hiệu quỷ gọi người.
Con lệ quỷ kia sẽ ở sau lưng người khác và gọi tên, một khi người kia quay đầu lại, người đó chắc chắn sẽ phải chết.
Dường như Đồng Thiến bị lực lượng linh dị của con quỷ này ảnh hưởng, cô khẽ quay đầu ra sau lưng để nhìn.
Nhưng khuôn mặt mà cô xoay ra phía sau không phải là khuôn mặt của cô, mà chính là khuôn mặt của quỷ khóc. Một khuôn mặt tái nhợt, bi thương, giống như người đang đau khổ vì thân nhân bị mất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236329/chuong-1501.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.