"Cho nên, nếu tôi bị mấy người giết chết, thì đó là do tôi đáng chết, tôi sẽ không trách mấy người. Nhưng nếu mấy người chết, thì hi vọng mấy người cũng đừng có trách tôi. Dù sao chỗ này cũng là bưu điện quỷ, mấy người sẽ không có cách nào sống sót mà ra ngoài. Thay vì chết ở trên đường đi đưa thư, chi bằng tôi giúp mọi người một tay, khỏi phải chịu đựng quá trình đau đớn trước khi chết."
"Như vậy, hiện tại ai muốn ra tay với tôi thì đến đi."
Vừa nói, hắn vừa đi dọc theo hành lang, đi ngang qua cửa của phòng số 27,26… Chuẩn bị trở lại căn phòng số 21.
Quỷ chặn cửa của Lý Dương chỉ phát huy hiệu quả khi ở trong phòng.
Cho nên Dương Gian định chui vào trong phòng để chống đỡ lần tập kích này của quỷ.
Ở trên hành lang, không ít người đưa thư đều nhìn chằm chằm vào Dương Gian, dường như bọn họ muốn động thủ, nhưng lại có chút kiêng kỵ.
Bọn họ cũng không ngu, nên có thể nhìn ra được, Dương Gian quá đặc biệt. Sắc mặt của hắn quá bình tĩnh, hơn nữa còn cực kỳ lạnh lùng, không chút tình cảm. Điều quỷ dị nhất chính là đôi mắt của hắn, một đôi mắt tỏa ra ánh sáng màu đỏ, giống như mắt của quỷ vậy.
Mỗi khi bị hắn nhìn, những người khác đều cảm thấy rùng mình.
Nếu không phải hắn còn đứng ở đây và nói chuyện với bọn họ, thì có ít người thậm chí còn tưởng người đang đứng trước mắt này không phải người, mà là một con quỷ.
Khi Dương Gian đi ngang qua
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236278/chuong-1450.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.