Nhưng trong đầu cô ta không hề có ý định phản kháng.
Bởi vì cô ta chỉ là một người phụ nữ bình thường, không thể phản kháng được.
Ở bên trong bưu điện quỷ này vẫn tôn thờ quy củ mạnh được yếu thua.
"Hừ."
Người đàn ông với khuôn mặt âm lãnh kia khẽ liếc nhìn hai người Dương Gian và Lý Dương một cái. Ánh mắt người này khẽ động, dường như có ý định cảnh cáo hai người bọn họ. Giống như muốn nói cho hai người biết, hai người đừng có dại dột mà chạy đến phòng số 21 để gây chuyện.
Sau đó ầm một tiếng.
Cửa phòng bị đóng lại.
"Hu hu…."
Người phụ nữ tên Tiền Dung kia nằm rạp trên mặt đất, khóc thút tha thút thít, trông thê thảm vô cùng.
Từ nãy đến giờ, Dương Gian đứng yên và chứng kiến hết mọi chuyện. Lúc này hắn mới chậm rãi đi đến, đứng bên cạnh người phụ nữ tên Tiền Dung, lạnh lùng nhìn cô ta.
"Cô rất muốn sống tiếp phải không?"
Vừa nhìn thấy Dương Gian, Tiền Dung lập tức ngừng khóc. Sau đó giống như vừa nắm được một cọng cỏ cứu mạng, cô ta vội vàng túm lấy ống quần của Dương Gian.
"Tôi, tôi không muốn chết, tôi còn có chồng, có con, có cha mẹ, tôi không muốn chết ở đây… Côn gái tôi chỉ mới năm tuổi, tôi thực sự không muốn chết."
"Xem ra ý chí cầu sinh của cô rất mạnh. Nhưng, là một người bình thường, khi tiến vào trong bưu điện quỷ, chết chỉ còn là việc sớm muộn."
Dương Gian dùng giọng điệu lãnh đạm nói cho cô ta biết một sự thực cực kỳ tàn khốc.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236273/chuong-1445.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.