"Diệp Chân, dừng tay đi. Hiện tại đánh nhau chẳng có ai được lợi lộc gì cả."
Tôn Thụy cầm gậy đi lên phía trước một bước. Lúc này y đã có thể gọi thẳng tên của Diệp Chân mà không cần lo lắng hắn ta sẽ bị quỷ tập kích.
Bà lão họ Lưu chuyên khắc đi khắc bia mộ kia đã bị xử lý, hẳn là loại phương thức giết người khó giải kia sẽ không xuất hiện nữa.
"Tình hình ở bên trong Phúc Thọ Viên cực kỳ đặc thù, khả năng ở bên trong mỗi một ngôi mộ đều đang chôn một con lệ quỷ. Mặt khác, không biết vì nguyên nhân gì mà trong này đã có lệ quỷ xuất hiện, chính là con quỷ đang ngồi ở trên ngôi mộ phía bên kia. Nếu cậu còn dư thừa tinh lực, thay vì đánh nhau với Dương Gian, cậu nên chú ý đến địa bàn của cậu thì hơn."
Tôn Thụy chỉ tay về phía ngôi mộ mà lúc trước bọn họ nhìn thấy có bóng người ngồi.
Nhưng hiện tại trên ngôi mộ kia không còn bất cứ ai nữa. Bóng người dính đầy bùn đất ngồi ở trên ngôi mộ kia đã biến mất.
Không.
Không phải biến mất.
Mà nó đã khôi phục, bắt đầu trở thành một con lệ quỷ du đãng ở trong bãi tha ma này.
Diệp Chân cười lạnh nói:
"Cậu dọa tôi đấy à? Trước giờ có chuyện sóng to gió lớn nào mà Diệp Chân tôi chưa từng thấy. Nếu quỷ trong chỗ này mà dám lòi mặt ra, đến một con tôi chém một con, đến hai còn tôi chém một đôi. Hiện tại nó biến mất, có lẽ là do sợ tôi nên mới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236232/chuong-1404.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.