Dương Gian đã đưa được bức thư màu đỏ đậm vào tay của bà lão họ Lưu. Đồng thời hắn còn tiện thể lấy đi đinh đóng quan tài trong tay bà ta. Có thể nói, hai chuyện mà hắn muốn làm ở trong kế hoạch đã hoàn thành một cách viên mãn.
Nhưng…
Chuyện ngoài ý muốn đã xảy ra.
Vốn đã trở thành một cỗ thi thể, nhưng lúc này bà lão họ Lưu kia lại đột nhiên ngồi dậy.
Dường như áp chế của đất mộ đối với bà ta đã mấy đi hiệu lực, hoặc là số lượng đất mộ đắp phía trên quá ít, không đủ để khiến cho bà ta rơi vào trạng thái ngủ say.
"Chuyện gì xảy ra vậy? Là lệ quỷ thức tỉnh hay sao?"
Lý Dương thầm giật mình trong lòng, vội vàng tránh xa ngôi mộ.
Dương Gian nhìn chằm chằm vào cỗ thi thể đang không ngừng chảy máu màu đen của bà lão họ Lưu:
"Không rõ lắm, dường như chỗ này đang phát sinh một loại biến hóa nào đó không thể dự đoán."
"Tôi nghĩ chúng ta không cần phải để ý đến nó. Hiện tại chúng ta đã đưa thư xong, nên có thể rời đi khỏi chỗ này được rồi. Ở đây quá quỷ dị, kiểu gì cũng sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Vì vậy chúng ta không nên tiếp tục ở lại đây lâu."
Sắc mặt Tôn Thụy có chút khó coi, cỗ bất an lần nữa lại xuất hiện ở trong lòng y.
Y mơ hồ cảm thấy, nếu bọn họ còn tiếp tục ở lại đây nữa, chắc chắn sẽ có chuyện cực kỳ khủng bố xảy ra.
Rời đi? Vẻ mặt Dương Gian hơi động.
Đây đúng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236228/chuong-1400.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.