"Tôi vừa mới thành lập một bộ hồ sơ, tên là chuyện linh dị của Phúc Thọ Viên, cấp độ nguy hiểm là A. Trước đó tôi cũng phái người liên lạc với tổng bộ. Tào Duyên Hoa đã đích thân trả lời, ông ta bảo, nếu cần tổng bộ sẽ tiến hành trợ giúp chúng ta xử lý chuyện linh dị này."
"Đây là lần đầu tiên Tào Duyên Hoa đáp ứng một cách sảng khoái như vậy. Điều này chứng tỏ ông ta cũng hiểu rõ tính nghiêm trọng của chuyện này."
"Đừng có quấy rầy trong lúc tôi làm việc. Để những người khác đi xử lý đi, hiện tại tôi còn đang bận."
Diệp Chân tỏ ra có chút không kiên nhẫn, hắn ta phất phất tay, ra hiệu cho người quản lý kia rời đi.
Hắn ta rất chán ghét bị người khác làm phiền vào lúc này.
Người quản lý kia không hề rời đi mà tiếp tục nói:
"Quỷ vực bao phủ xung quanh Phúc Thọ Viên rất mạnh. Tôi đã cho người thử qua nhưng không thể nào xâm nhập được. Những người quản lý khác cũng tỏ ra bất lực với chuyện này."
Vốn dĩ số lượng ngự quỷ nhân có được quỷ vực đã ít.
Nay lại thêm chuyện quỷ vực cũng phân chia mạnh yếu, cho nên khi đối mặt với quỷ vực đang bao phủ xung quanh Phúc Thọ Viên, bọn họ đều tỏ ra bất lực. Đồng thời bọn họ tin tưởng, trong chuyện này cũng chỉ có lão đại Diệp Chân của bọn họ là có thể giải quyết được mà thôi.
Nhưng Diệp Chân lại tỏ ra thờ ơ, sau đó cau mày nói:
"Ông là lão đại hay tôi là lão đại vậy? Đừng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236218/chuong-1390.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.