Bà lão họ Lưu đột nhiên xuất hiện trước mặt Lưu Hân Duyệt, sau đó phương hướng bà ta biến mất lại là phương hướng của quỷ.
Chuyện này đúng là khiến cho người ta phải rùng mình.
Con quỷ trong này chính là bà lão họ Lưu đã chết đi hay sao? Trong đầu ba người lập tức toát ra ý nghĩ như vậy.
Dương Gian nói:
"Cho nên hiện tại chúng ta nên trở về hay là đi xác nhận thân phận của con quỷ kia một chút. Nói không chừng chúng ta có thể đi theo âm thanh kia để tìm ra được bà Lưu."
Tôn Thụy nói:
"Quá nguy hiểm, đây đã là lần đục thứ tư của con quỷ rồi. Tôi nghĩ chúng ta nên rút lui, nếu còn tiếp tục nữa sẽ xuất hiện lần thứ năm. Nếu lỡ lần này người lệ quỷ nhắm vào là chúng ta thì sao. Chúng ta cược không nổi nửa."
Ánh mắt Dương Gian ngưng tụ, sau đó nói:
"Nếu sau khi chúng ta rời đi mà lệ quỷ vẫn đục bia thì sao? Như vậy chẳng phải là tự chúng ta cắt đứt đường sống của bản thân hay sao?"
Tôn Thụy khẽ giật mình một chút, thiếu chút nữa y đã quên mất khả năng này.
"Nhưng tiếng đục của quỷ kéo dài không lâu, chờ đến khi cậu tìm ra nó chắc có lẽ nó đã đi chỗ khác rồi. Nãy giờ chúng ta đã có thể xác nhận được, quỷ xuất hiện ở cách địa điểm khác nhau và không có quy luật nào cả. Đôi khi nó xuất hiện rất xa, đôi khi lại rất gần. Với lại ở chỗ này chúng ta chỉ có thể chạy bộ đến chỗ của quỷ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236214/chuong-1386.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.