Tâm tính của Lưu Hạo có chút hoảng hốt nói:
"Thật, thật sự đó. Vừa nãy em thực sự nhìn thấy bà nội, trên người bà còn mặc một bộ quần áo màu đen…"
Cậu bé càng nói càng chi tiết, thậm chí nó còn nhìn thấy rõ màu sắc bộ quần áo mà bà nội nó mặc lúc nhập liệm.
Lưu Hân Duyệt sợ hãi đưa tay che kín miệng, cả người cô ta khẽ run. Cô ta thậm chí còn không dám nhìn về phía tay em trai đang chỉ, vì sợ nhìn thấy thứ gì đó không nên nhìn.
Nhưng càng như vậy, cô ta càng cảm thấy sợ.
Cuối cùng cô ta nhịn không được phải đưa mắt nhìn về phương hướng kia.
Thử nhìn một chút.
Nhằm xác định xem liệu có phải là em trai cô ta đã nhìn nhầm hay không.
Ma xui quỷ khiến thế nào mà Lưu Hân Duyệt lại quay đầu nhìn về phía kia. Cũng vì cái nhìn này mà khiến cho tâm thần của cô ta thiếu chút nữa sụp đổ.
Ở giữa hai ngôi mộ nằm cách đó không xa.
Một bà lão băng lãnh, mặc một bộ quần áo màu đen, mặt trắng bệch, người gầy guộc, mặt mũi nhăn nheo đang đứng yên và nhìn về phía này.
Không, không phải nhìn về phía này.
Mà chỉ là đứng yên ở đó, như một cỗ thi thể, mặt hướng về phía này mà thôi.
Bà lão này, không nghi ngờ gì đó, đó chính là bà nội của cô ta.
Bà Lưu.
Vốn bà ta đã chết, được đặt trong quan tài, nhưng sau đó đột nhiên mất tích đầy bí ẩn. Cuối cùng bà ta đã được phục sinh quỷ dị và di chuyển
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236212/chuong-1384.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.