Đến khi gặp phải chuyện gì đó không thể ứng phó thì nghĩ đến việc rút lui cũng chưa muộn. Còn chưa gì đã sử dụng đến quỷ vực tầng năm thì có chút lãng phí.
Nếu lỡ đi không được thì năm tầng quỷ vực vẫn có thể đối phó được với lệ quỷ.
Tất cả mọi người đều đồng loạt nhìn về phía Dương Gian, dường như đang chờ đợi quyết định từ hắn.
Dù sao ở đây cũng chỉ có mình Dương Gian sở hữu quỷ vực. Nên là rời đi hay ở lại giam giữ lệ quỷ thì đều do hắn quyết định.
Quyền nói chuyện nằm ở trong tay của Dương Gian.
Dương Gian trầm tư một lát, sau đó đưa ra quyết định.
"Trước tiên cứ hoàn thành việc đưa thư. Sau đó tôi sẽ dẫn mấy người rời khỏi đây, nếu thất bại, vậy chúng ta chỉ còn cách đối kháng chính diện với lệ quỷ."
La Tố Nhất vừa nghe thấy lời này mí mắt liền hấp háy.
"Dương Gian, chúng tôi không tham gia đưa thư với mấy người đâu. Mấy người muốn thì cứ đi, chúng tôi sẽ đợi ở chỗ này."
Dương Gian lạnh nhạt nói:
"Chờ ở chỗ này thì cậu sẽ an toàn à? Đừng quên chỗ này đã bị lệ quỷ xâm lấn. La Tố Nhất, cậu thử nhìn phía sau lưng của minh đi."
Nghe vậy, La Tố Nhất liền vô ý quay đầu ra phía sau.
Không biết từ lúc nào, ở phía sau lưng hắn ta xuất hiện một ngôi mộ thấp bé cũ kỹ. Ở phía trước ngôi mộ này có một tấm bia, bên trên có cả tên và di ảnh. Tuy nhiên, bức di ảnh đã phải màu nên nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236199/chuong-1371.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.