Bình thường quỷ đồng sẽ đi loạn xạ ở trong tiểu khu.
Tuy nhiên, vì tiểu khu quá lớn, cộng với việc quỷ đồng cố ý tránh né tầm mắt của người khác. Cho nên từ trước đến giờ không có ai phát hiện ra, ở trong tiểu khu mà bọn họ sinh sống lại đang nuôi một thứ khủng bố như vậy.
"Vậy cậu nhớ là phải mang nó về đấy, đừng có để mất."
Vương San San mở miệng nói, cô không hề ngăn cản hắn.
Bởi vì cô hiểu, một khi Dương Gian đã cần đến quỷ đồng, chứng tỏ việc mà hắn xử lý sẽ cực kỳ phức tạp.
Vả lại trong ba người thì Dương Gian mới là người ban trọng nhất. Nếu hắn chết đi, thì bất kể là quỷ đồng, hay là cô đều không thể tồn tại được.
"Đương nhiên, tôi không nỡ đánh mất nó đâu. Thời gian cũng không còn nhiều, tôi đi đây."
Giọng nói của Dương Gian quanh quẩn, sau đó nhanh chóng biến mất.
Thế giới màu đỏ tiêu tán, mọi thứ lại khôi phục về dáng vẻ ban đầu một cách nhẹ nhàng, không chút động tĩnh.
Xung quanh cũng không có bất cứ thay đổi nào hết.
Điểm thay đổi duy nhất chính là quỷ đồng. Vừa nãy nó núp sau gốc cây, nhưng hiện tại đã biến mất.
Vương San San thu hồi ánh mắt, sau đó giống như đang tự lẩm bẩm một mình với bầu trời:
"Dương Gian đi rồi."
Vương Hải Yến ở bên cạnh nghe được lời của cô con gái liền cảm thấy kinh dị. Ngoại trừ bà ta và cô con gái ra, ở xung quanh không còn người thứ ba nào nữa. Bà ta nghi ngờ liệu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236184/chuong-1356.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.