"Đây chính là sự đan xen giữa bản năng phản ứng và lý trí. Cho nên thi thoảng người ta sẽ làm ra một số hành vi nằm ngoài sự khống chế của bản thân họ."
"Lệ quỷ là bản năng, ngự quỷ nhân là lý trí. Dưới sự xung đột của hai thứ này, cảm ứng sẽ xuất hiện. Tiếc là bài luận văn này của tôi không được sự đồng tình từ tổng bộ. Bọn họ cho rằng bài luận văn của tôi không có đầy đủ chứng cứ, thiếu tính minh bạch, tất cả chỉ dựa trên phỏng đoán. Đúng là một cách thức làm việc khá uyển chuyển của bọn họ. Thực tế là do bọn họ cảm thấy bài luận văn này của tôi quá vô nghĩa, không nhất thiết phải tìm hiểu về nó."
Nói đến đây, y thở dài một hơi, tỏ ra cực kỳ tiếc nuối.
Dương Gian đi đến, tỏ ra kinh ngạc nói:
"Không nghĩ là cậu lại còn là một văn nhân đó."
Tôn Thụy cười cười:
"Thậm chí tôi còn định viết một cuốn 'Tôi là người phụ trách của thành phố Đại Hán'. Đã liên với nhà xuất bản xong, cũng chuẩn bị mấy trăm vạn tiền quảng cáo, chắc chắn là bán rất chạy. Đáng tiếc là chưa có viết xong. Đội trưởng Dương, cậu đừng thấy bộ dạng này của tôi mà tưởng nhầm. Tôi tốt nghiệp cao đẳng hẳn hoi đó, trước kia cũng thường xuyên gửi bản thảo cho nhà xuất bản. Cậu có muốn tôi viết cho cậu một bản tự truyện không? Tôi cam đoan nó nhất định sẽ rất đặc sắc. Còn tên thì lấy là 'Người đàn ông đến từ…'"
Không đợi cho y nói xong, Dương Gian đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236172/chuong-1344.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.