Dương Gian dừng chân, lúc này hắn đã đi ra bên ngoài tòa Lạn Vĩ Lâu.
Lý Dương nhịn không được cảm thán:
"Đúng là một suy đoán điên rồ."
Tôn Thụy chống gậy đứng yên tại chỗ, chậm rãi hỏi:
"Cho nên, đội trưởng Dương, tiếp theo cậu định làm gì?"
Dương Gian bình tĩnh nói:
"Quỷ vực có thể ngăn cách với thực tế đúng là không sai. Nhưng nếu người khác cũng có được quỷ vực. Vậy người kia sẽ có thể dựa theo lực lượng linh dị để xâm nhập vào bên trong."
"Hiện tại tôi sẽ cho hai người chứng kiến được bộ dáng thực sự của tòa Lạn Vĩ Lâu này."
Nói xong.
Hắn đột nhiên mở mắt quỷ.
Trong nháy mắt, toàn bộ không gian xung quanh liền bị nhuộm một màu đỏ tươi. Ánh đèn pha chiếu ở gần đó cũng biến thành màu đỏ đậm. Còn tòa cao ốc ở trước mắt đã bị ánh sáng màu đỏ đậm bao trùm.
Tuy nhiên chưa dừng lại ở đó.
Mắt quỷ của Dương Gian bắt đầu chồng lên nhau.
Lần này là mở ra quỷ vực tầng thứ ba.
Tòa cao ốc ở trước mắt bắt đầu trở nên mơ hồ, rồi dần dần biến mất.
"Tòa cao ốc biến mất?"
Tôn Thụy bất an nắm chặt gây gậy ở trong tay.
Dương Gian lạnh lùng nói:
"Còn chưa đủ."
Quỷ vực tầng thứ tư xuất hiện.
Đúng lúc này, một chuyện không thể tưởng tượng đã phát sinh.
Khu vực tòa nhà Lạn Vĩ Lâu bị biến mất kia đột nhiên xuất hiện một tòa nhà cũ kỹ. Tòa nhà này cao chừng năm sáu tầng gì đó, phong cách kiến trúc cũng không thuộc thời cần đại, mà là thời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236164/chuong-1336.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.