Dương Gian nhìn y rồi nói:
"Có lẽ là do người nào đó bịa đặt thôi chứ thực ra tôi là người khá dễ nói chuyện."
Tôn Thụy gật gật đầu đồng ý:
"Đó là đương nhiên, tôi vẫn tin tưởng vào nhân phẩm của đội trưởng Dương. Trong công việc, không có người nào đáng tin hơn đội trưởng Dương cậu cả."
Tuy nhiên trong lòng y lại âm thầm suy nghĩ.
Lời này là có ý gì? Chẳng lẽ là đang cảnh cáo?
Hay là chỗ này có ai đó đắc tội với Dương Gian, cho nên hắn mới ngồi máy bay chạy đến đây để giết người? Ngay cả Lý Dương, người chuyên môn ngăn cửa đều đã mang đến.
Nếu thực sự có người nào đó bị Dương Gian để mắt đến, chắc chắn kẻ kia đã không thể nào chạy thoát được nữa.
Sau khi suy nghĩ một thoáng, Tôn Thụy lại vừa cười vừa nói:
"Đội trưởng Dương, chỗ này không phải là nơi nói chuyện. Đi, mời đội trưởng Dương đi qua chỗ tôi ngồi nghỉ ngơi một chút. Có chuyện gì thì đến lúc đó cậu cứ hỏi tôi, ở trong thành phố này, không có chuyện gì là tôi không biết."
Dương Gian cự tuyệt.
"Không, nếu được thì cậu cứ mang tôi đi dạo một vòng xung quanh thành phố là được."
Đúng là có một số chuyện hắn cần hỏi qua ý kiến của Tôn Thụy mới được.
Dù sao người ta cũng là người phụ trách của thành phố này từ rất lâu rồi. Hình như y chính là người phụ trách đời thứ nhất của thành phố. Không giống như thành phố Đại Xương, đến đời của Dương Gian đã là đời thứ ba rồi.
Tôn Thụy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236157/chuong-1329.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.