Vị tổng giám đốc kia lắc đầu nói:
"Việc chia nhỏ như vậy sẽ gây ra hao tổn cực lớn. Nó chỉ khiến chi phí gia tăng mà không mang lại lợi nhuận gì."
Vương Bân nói:
"Nếu như một khu bị hủy thì sao? Như vậy chẳng phải nguồn cung ứng của chúng ta sẽ bị đoạn hay sao."
"Đang yên đang lành sao lại bị hủy chứ."
Người này tỏ ra có chút sững sờ.
Mã Hữu Tài ở bên cạnh nghiêng người khẽ giải thích:
"Là vì đề phòng chuyện linh dị xuất hiện. Nếu trong nông trường xuất hiện một con quỷ thì chỗ đó sẽ bị phá hủy hoàn toàn, chỉ có thể vứt bỏ. Toàn bộ đầu tư của chúng ta vào chỗ đó sẽ đổ sông đổ biển. Cho nên Vương Bân mới gia tăng nguồn tiền đầu tư cùng chia ra thành từng nhóm nhỏ làm giảm nguy cơ bị hủy sạch."
"Là như vậy sao…"
Người này cũng là một người thông minh, nên lập tức hiểu ra được điểm mấu chốt của vấn đề.
Sau đó vội vàng lật xem các hạng mục khác.
Quả nhiên, bất cứ hạng mục nào cũng đều được chia nhỏ ra, phân tán đồng đều. Đồng thời vị trí giao thông cũng rất khéo léo, tất cả các nơi đều là chỗ đẹp, gần thành phố. Nếu hoàn thành việc kiến thiết, sẽ rất khó bị đứt đoạn.
Đương nhiên, của cải hao phí cũng là cực lớn.
Đúng lúc này, Mã Hữu Tài giơ tay lên, mở miệng nói:
"Một tỷ trở lên phải không? Giá trị con người của tôi không cao, nhưng gần đây bán chút cổ phần công ty và một chút tư sản nên chỉ có thể đầu tư
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236142/chuong-1314.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.