"Tôi đã nói rồi mà, mấy cuộc tụ hội kiểu này rất nhàm chán. Cậu nhìn mà xem, bọn họ, ai nấy đều chỉ nói chuyện làm ăn với nhau, cậu cảm thấy hứng thú với nó không? Chứ tôi không hề, nó còn không bằng trở lại công ty vọc máy tính."
Trương Vĩ nhịn không được cảm thán một câu, cho dù hắn ta là một tên phú nhị đại, nhưng điều này không hề ảnh hưởng đến khí chất điếu ti của hắn ta.
Cũng không biết bình thường Trương Hiển Quý nuôi dạy Trương Vĩ kiểu gì nữa, hay là chăn thả như những đứa trẻ gia đình bình thường, bỏ thế không hỏi han gì.
Như vậy tinh hoa của nền giáo dục cấp tiến đâu? Sao nhìn kiểu gì cũng chẳng thấy vậy.
Trương Vĩ tò mò ghé đầu đến bên cạnh.
"Đại ca, cậu đang nhìn cái gì vậy? Sao từ khi đến đây nãy giờ mà cậu cứ nhìn chằm chằm vào bức ảnh này vậy?"
"Không có gì đâu, tôi chỉ đang nhìn chút tư liệu mà Chương Hoa vừa đưa cho tôi thôi."
Dương Gian nhìn chằm chằm tấm hình trong tay, hơi cau mày một cái.
Địa chỉ bên trên tấm ảnh là số 869, đường Kiến Thiết, thành phố Đại Hán.
Bên cạnh còn hiển thị ra cả tọa độ của chỗ này.
Đây chính là vị trí tọa độ mà Dương Gian bảo Chương Hoa đi điều tra.
Nhưng đến khi tìm ra địa điểm lại có chút nằm ngoài tưởng tượng.
Nó cũng không phải là một nơi quỷ dị như bọn họ nghĩ, cũng không phải là tòa nhà cổ, hay nơi hoang dã nào đó, mà là một tòa lầu bị vứt bỏ cao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236131/chuong-1303.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.