Sau đó nằm ngủ trên chiếc giường mà Lâm Tiểu Tịch chết ngày hôm qua.
Thời gian lặng lẽ trôi đi.
Sau khi xảy ra một ít chuyện, cuối cùng mọi thứ trong làng vẫn bình yên vô sự qua một đêm. Không có người chết, cũng không ai bị thương. Đồng thời nửa đêm cũng không xảy ra chuyện dị thường nào. Dường như mọi thứ đã thực sự khôi phục lại vẻ yên tĩnh như lúc đầu.
Rạng sáng ngày hôm sau.
"Bác gái, cháu đi đưa bữa sáng cho Dương Gian đây."
Âm thanh của Giang Diễm vang vọng trong khu nhà cũ. Mấy ngày nay biểu hiện của cô cực kỳ chăm chỉ, không còn chây ỳ, lười biếng nữa. Chủ động mang đồ ăn ra cho Dương Gian.
Trương Phân nói:
"Cháu ăn gì đó rồi hẵng đi."
Giang Diễm cười nói:
"Không cần đâu bác. Hình như từ hôm qua đến giờ Dương Gian chưa ăn gì, cháu đưa ra đó cho cậu ấy đã."
Trương Phân nói:
"Vậy cháu đi nhanh về nhanh."
Tâm tình lúc nãy của Giang Diễm rất tốt, cô mang theo bữa ăn sáng chạy đến chỗ của Dương Gian.
Nhưng còn chưa đến nơi, cô đã bị một mùi thi thối xộc thẳng vào mặt, thiếu chút nữa nôn mửa ngay tại chỗ.
Lúc này cô mới để ý thấy, Dương Gian đang thờ ơ lạnh nhanh quan sát thi thể. Hiện tại cỗ thi thể này đang nằm trên mặt đất, da thịt trắng bệch, quần áo cũ kỹ, giống như một người từ mấy chục năm trước vậy. Khác xa hoàn toàn so với phong cách ăn mặc hiện tại.
Vì hoảng sợ nên Giang Diễm lập tức dừng lại, không dám tới gần. Nhưng có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236116/chuong-1288.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.