Điều này chứng tỏ hắn không những phát tài mà còn có địa vị rất cao.
Dương Gian lạnh lùng chỉ tay vào đám người rồi nói:
"Trước tiên hãy dẫn những người này trở về, sau đó cách ly giám sát chừng ba tháng, nửa năm gì đó. Lý do… Có liên quan đến chuyện linh dị, khả năng có dị thường."
Hồ Khải tỏ ra hơi sững sờ, nhưng chỉ một lát sau hắn ta đã hiểu được ý tứ của Dương Gian.
Tuy nhiên với lý do này của Dương Gian đúng là không có kẽ hở. Dù có báo cáo lên trên cũng chẳng ai chê trách hay có ý kiến gì. Bởi vì một khi đã liên quan đến chuyện linh dị, những người khác sẽ không có tư cách để hỏi đến, chỉ mình Dương Gian mới có đủ thẩm quyền để xử lý.
"Vâng, đội trưởng Dương, tôi đã biết."
Sau đó Hồ Khải lập tức phân phó cho cấp dưới:
"Lập tức mang toàn bộ về trông coi cho cẩn thận. Cần phải cách ly giám sát bọn họ một đoạn thời gian. Làm việc thì khách khí một chút, đừng để xảy ra mâu thuẫn. Dù sao họ cũng chỉ là người bình thường, không phải tội phạm."
Dương Gian mặc kệ người tên Hồ Khải này làm như thế nào, thứ hắn cần chỉ là kết quả.
Chỉ cần đám người mà hắn chướng mắt này biến mất khỏi tầm mắt của hắn là được.
Còn họ biến mất như thế nào, đi đâu, làm cái gì, hắn không hề hứng thú.
"Dương Gian, cậu đang làm cái gì vậy? Chúng tôi đã làm gì cậu đâu, sao cậu lại đối xử với chúng tôi như vậy?"
Nhất thời có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236105/chuong-1277.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.