Người kia vẫn tiếp tục đi sâu vào trong rừng cây.
Dương Gian quan sát kỹ lưỡng mọi thứ xung quanh. Đây đã là lần thứ ba hắn đi vào bên trong khu rừng này và nó không hề giống với khu rừng lúc sáng.
Diện tích của khu rừng trở nên lớn.
Dường như nó đã mở rộng ra đến vô hạn vậy, lượng cây cối cũng trở nên dày đặc hơn.
Nếu có một người ở trong này, chắc chắn người kia sẽ phải lạc đường. Bởi vì ở trong này không thể nào nhìn thấy được khung cảnh ở bên ngoài.
Dương Gian lại hỏi:
"Ở trong giấc mơ lần trước là ông đã cứu tôi đúng không?"
Người kia nói:
"Cứ xem như thế đi. Loại người như cậu không đáng để chết ở bên trong giấc mơ. Cậu còn có rất nhiều chuyện quan trọng hơn cần làm. Vả lại hiện tại cậu cũng đã đến đây rồi, điều này chứng tỏ nhiệm vụ của tôi đã hoàn thành. Mọi chuyện tiếp theo sẽ phải dựa vào cậu đi xử lý."
"Là ý gì?"
Dương Gian nhíu nhíu mày.
Người kia không nói gì, chỉ dừng chân lại.
Ở phía trước mặt ông ta là một căn nhà gỗ nhỏ.
Tuy nhiên căn nhà gỗ này không hề bị tổn hại hay sụp đổ như lúc sáng, mà vẫn giống y như mười mấy năm về trước, không hề thay đổi.
"Thứ gì vậy?"
Dương Gian bất chợt nhìn thấy một bóng mờ đang cử động ở trước cửa của căn nhà gỗ.
Sau khi quan sát một cách nghiêm túc, hắn mới phát hiện ra.
Đây là một con chó rất lớn, toàn thân đen kịt, trong ánh mắt không còn sự hoang dã,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236092/chuong-1264.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.