Hiện tại, Lý Dược không dám phản kháng nữa, mà đưa bức thư có gắn kèm sinh mạng của hắn ta cho Dương Gian.
"Tôi không biết được nội dung bên trong nó là gì, cũng không biết nó đang chứa thứ gì. Nhiệm vụ của những người như chúng tôi là đi đưa thư, đồng thời không thể nhìn. Trước kia từng có không ít người đưa thư muốn nhìn lén nội dung của bức thư. Nhưng tất cả đều không hề ngoại lệ, toàn bộ đã bị chết hết."
"Cho nên khi mở ra bức thư sẽ gặp phải nguy hiểm. Thứ mà tôi có thể nói cho cậu biết cũng chỉ có nhiêu đó. Nếu sau đó xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn thì cậu cũng đừng cho là tôi đang lừa cậu."
Dương Gian không nói gì, hắn đang quan sát bức thư.
Đúng là bức thư này chưa từng mở ra.
Bởi vì bức thư vẫn còn rất hoàn chỉnh, không có dấu vết bị hàn gắn lại, giống như được chế tác từ một thứ nguyên vẹn vậy. Nếu muốn mở bức thư này, người mở không còn cách nào khác ngoài việc xé bức thư ra.
Sờ sờ.
Có lẽ bên trong chỉ chứa một tờ giấy, rất mỏng, nên không có cảm giác gì hết. Nhưng chắc chắn bên trong có chứa thứ gì đó, chứ không phải hoàn toàn trống rỗng.
Dương Gian lại hỏi thêm lần nữa.
"Cậu đã đi đưa thư mấy lần rồi?"
Lý Dược nói:
"Đây là lần thứ ba. Trên cơ bản, mỗi tháng người đưa thư sẽ phải đi đưa thư một lần. Mặc dù thời gian khá thoáng, nhưng mỗi một lần đều gặp phải những nguy hiểm không thể nào biết. Người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236070/chuong-1242.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.