Lúc này, Dương Gian đã từng bước từng bước tiến về phía trước:
"Tôi không quan tâm đến việc liệu mấy người có gặp phải nguyền rủa và bị nó ép buộc hay không. Hay là mấy người có nỗi khổ tâm nào đó. Tôi chỉ biết, hiện tại mấy người đang bị một số thứ quỷ quái nào đó khống chế. Cho nên mấy người rất có thể sẽ tạo thành một mối nguy hiểm khó tưởng tượng cho xã hội."
"Cậu muốn làm cái gì?"
Người đàn ông lúc trước cầm súng đột nhiên tiến lên trước và cảnh cáo Dương Gian.
"Không làm gì cả, chỉ muốn nhìn thử xem bức thư mà mấy người đang cất giữ là cái gì. Thuận tiện xử lý luôn toàn bộ mấy người, kẻo sau này mấy người lại đi gây họa. Tôi đã gặp được loại người tương tự với mấy người rồi, mấy người như vậy chỉ vì sống sót mà bất chấp tất cả, việc gì cũng dám làm. Nếu xét về mức độ điên cuồng, bọn họ còn điên hơn cả tôi."
Dương Gian lạnh lùng nói, đồng thời chậm rãi cởi bao tay ra.
Ngay lập tức một cánh tay màu đen, âm lãnh, cứng ngắc xuất hiện.
"Đùa gì chứ, bảo giết chết chúng tôi là có thể giết được mấy người chúng tôi hay sao? Tôi nhịn cậu đủ rồi đó, đừng có phách lối. Ai biết được cậu có phải là Dương Gian thật hay không. Dù cho có là Dương Gian thật đi nữa, đối với loại người như cậu, chúng tôi cũng không phải là hoàn toàn buông tay chịu trói. Cùng lắm thì liều mạng, dù chết cũng phải cắn một miếng thịt từ người cậu."
Người đàn ông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236068/chuong-1240.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.