Tất cả vẫn là bộ dạng như ngày hôm qua hắn nhìn thấy.
Ở bên trong căn phòng trống rỗng, không có gì, chỉ có một chiếc bàn gỗ tạo thành một linh đường khá thô sơ. Trên linh đường đặt di ảnh cha của hắn, bức di ảnh trắng đen này có dung mạo giống với Dương Gian. Chỉ là người bên trong ảnh khá khỏe mạnh và hơi ngăm đen, không giống với biểu cảm âm trầm, lạnh lùng của hắn.
"Rõ ràng ngày hôm qua mình đã đóng cửa rồi mà. Mặc dù không khóa lại nhưng không thể nào có chuyện nửa đêm bị gió thổi ra như này được. Cũng không thể nào là chuột hay chó mèo các thứ mở ra, nhất định là có người đã mở cửa.”
"Kể từ khi tỉnh lại khỏi giấc mơ đến giờ, mình đều thức, không hề ngủ. Như vậy không thể nào có chuyện ở trong quãng thời gian này có ai đó lên trên này và mở cửa.”
"Như vậy khả năng duy nhất chính là… Ở bên trong phòng có cái gì đó.”
Ánh mắt Dương Gian lấp lóe, nhanh chóng lập luận và bài trừ những khả năng không thể, sau đó trực tiếp xác nhận được vấn đề.
Hắn đi vào bên trong căn phòng này một lần nữa.
Có lẽ ngày hôm qua hắn kiểm tra chưa đủ cẩn thận, cho nên hôm nay hắn muốn kiểm tra lại một lần nữa.
Lúc này, Dương Gian không keo kiệt nữa, lập tức sử dụng đến mắt quỷ.
Nếu đã làm thì dứt khoát một chút, hắn mở quỷ vực ra, sau đó bao phủ toàn bộ thôn làng.
Trong nháy mắt.
Bầu trời biến thành màu đỏ, ở bên trong thôn,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236058/chuong-1230.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.