"Kệ, nếu lão dám đuổi theo, mình sẽ đâm chết lão.”
Kiêng kị thì kiêng kị.
Nhưng Dương Gian vẫn cực kỳ kiên quyết cầm lấy con dao ở một bên sau đó chém một nhát cực kỳ dứt khoát về phía người bán hàng mà hắn nghĩ là quỷ gõ cửa này.
Một cánh tay mọc đầy thi ban của ông lão này đã bị hắn chém đứt.
Không hề có máu tươi chảy ra, cũng không cảm thấy đây là chuyện ngoài ý muốn. Con dao ở trong tay đột nhiên trở nên thuận tay cực kỳ, giống như mọi việc là lẽ tự nhiên vậy.
Mà người bán hàng kia cũng không kêu, không la, không than đau. Chỉ nhanh chóng ngẩng đầu lên nhìn Dương Gian. Ở phía dưới chiếc mũ rộng vành này là một khuôn mặt tro tàn, ảm đạm, hai con mắt âm lãnh trống rỗng, chết lặng, cực kỳ quen thuộc.
Dương Gian không nói lời nào, chỉ cầm con dao rồi xoay người rời đi.
Dù sao đây cũng là giấc mơ, giết ai cũng đều là giết.
Hắn vừa mới rời đi.
Ông lão bị hắn chém đứt tay im lặng chốc lát, sau đó từ tốn cởi mũ ra. Rồi dùng một tốc độ chậm rì rì bước đi, dường như lão muốn đuổi theo Dương Gian để đòi nợ vậy. Nhưng lại giống như lão muốn lấy lại con dao kia. Còn về việc liệu lão có trả thù hay không thì không thể biết được.
Dương Gian cũng không thèm để, giống như một tên ác bá thời xưa vậy, hoành hành không sợ ai hết. Sau khi chém người ta xong cũng chẳng thèm quan tâm, mà tiếp tục bước vào trong khu chợ.
Ngay khi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236053/chuong-1225.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.