Cho dù biết rõ đây chỉ là một giấc mơ cũng không thể tránh khỏi sợ hãi.
Đột nhiên, Lâm Tiểu Tịch kêu to:
"Không xong, những thứ này đang cử động."
Một cỗ thi thể đột nhiên cử động, nó rút hai chân nặng nề ra khỏi khu vực đồng ruộng, rồi bước lên bề mặt của con đường đổ bê tông.
Không chỉ có một cỗ thi thể không đầu hành động.
Mà những cỗ thi thể khác cũng đã bắt đầu có dấu hiệu sắp sửa hành động.
"Sao nhiều vậy? Liệu chúng ta có đối phó nổi không đây."
Lúc này, Lâm Tiểu Tịch đã bắt đầu có chút sợ hãi.
"Đúng vậy, giết không nổi, số lượng quá nhiều."
Lúc này Tiểu Viên cũng khẽ nghiêng nghiêng đầu, nhíu mày lộ vẻ suy tư.
Thấy vậy Dương Gian liền mở miệng nói:
"Thử quay người về phía bọn chúng xem liệu chúng ta có thể tránh né được tập kích của chúng không?"
Lâm Tiểu Tịch nói:
"Có được không? Anh đừng có lừa tụi em, sẽ chết người đó."
Dương Gian nói:
"Thử một chút thôi, cũng chẳng mất mát gì. Số lượng cỗ thi thể không đầu quá nhiều. Chúng đứng tràn lan khắp nơi, phía sau có, phía trước cũng có. Nếu bị bọn chúng vây quanh thì chúng ta chắc chắn không thể thoát được."
Tiểu Viên cười hì hì rồi nói:
"Vậy chúng ta cứ nghe lời anh họ đi, thử nhìn xem liệu quay mặt lại với chúng có được không."
Cũng may là đống thi thể không đầu này chỉ xuất hiện ở phía bên phải của cánh đồng. Nên không thể hình thành cục diện vây xung quanh. Lúc này cả ba người đồng loạt quay mặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236048/chuong-1220.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.