"Xảy ra chuyện gì vậy."
Thấy bộ dạng của cô, sắc mặt Dương Gian không khỏi cứng lại.
"Là Giang Diễm, hôm nay cô ấy rất tức giận. Hiện tại cô ấy đang rất đau khổ, cô ấy bảo nếu còn không gặp được cậu nữa là sẽ nhảy lầu tự tử."
Trương Lệ Cầm ngẩng đầu nhìn hắn, trong mắt cô lộ ra vẻ xấu hổ cùng bất an.
Dương Gian cảm thấy đây cũng không phải là chuyện đại sự gì, nên tiếp tục hỏi:
"Hả, là chuyện này à? Sao Giang Diễm lại đột nhiên nghĩ quẩn vậy? Là do đầu tư cổ phiếu bị thua sạch tài sản của tôi? Hay là gần đây công việc quá nhiều, áp lực lớn, tinh thần xảy ra chút vấn đề?"
Trương Lệ Cầm lắc đầu nói:
"Không, không phải, là do Giang Diễm phát hiện ra chuyện của chúng ta."
Dương Gian buồn bực nói.
"Chuyện của chúng ta? Giữa chúng ta có chuyện gì?"
Đến lúc này Trương Lệ Cầm mới đưa điện thoại di động của cô cho hắn nhìn xem. Sau đó nói với giọng điệu ngượng ngùng.
"Đây là ảnh chụp giữa tôi và cậu, mặc dù không có gì nhưng Giang Diễm lại nghĩ quẩn."
Dương Gian bình tĩnh hỏi:
"Cô chụp nó lúc nào vậy? Sao tôi không biết gì hết?"
"Chính, chính là lúc trước, sau khi cậu ngủ tôi liền chụp lén một tấm."
Trương Lệ Cầm ấp a ấp úng, khẽ cúi đầu, cô không dám đối mặt với Dương Gian.
Dương Gian nói:
"Bắt đầu từ lúc nào thì cô có sở thích này."
Trương Lệ Cầm nói:
"Không, chỉ là tôi kìm lòng không được nên mới chụp một tấm, tôi cũng vô ý mà thôi."
Dương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236035/chuong-1207.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.