"Đây cũng là điều hiển nhiên. Bởi vì chúng ta không thể nào qua được cửa của Tào Duyên Hoa. Mặc dù hiện tại mối quan hệ giữa Dương Gian và tổng bộ bọn họ có chút mâu thuẫn. Nhưng đến lúc nguy cấp, khả năng Dương Gian vẫn sẽ đứng ra."
"Dù sao đó cũng là quê hương của hắn, Dương Gian là một người hoài niệm."
Xã trưởng Tam Đảo gật gật đầu.
"Phân tích rất đúng."
Nhưng sau đó khi nghĩ đến cái chết của Yamazaki lòng hắn ta có chút đau. Vốn dĩ hắn ta mới Dương Gian đến đây là muốn dùng tiền để bảo trì thực lực của trừ linh xã. Không nghĩ đến là lần này lại tặng không một mạng của Yamazaki, đúng là chết mà chẳng có giá trị nào.
Không, cũng không thể nói là tên đó chết không có giá trị.
Ít nhất cũng khiến cho bọn họ hiểu được tầm quan trọng của Dương Gian.
Khoảng chừng tám giờ tối ngày hôm đó, chuyên cơ đã thuận lợi trở về thành phố Đại Xương.
Từ lúc bắt đầu đi đến giờ chưa qua một ngày, có thể nói là hiệu suất làm việc cực kỳ cao. Người không biết còn tưởng là Dương Gian chỉ đi qua đó lộn một vòng rồi trở về, chứ không làm chuyện gì cả.
Nào ai nghĩ ra được, chuyến đi này của hắn đã giúp trừ linh xã xử lý được chuyện linh dị của quỷ gõ cửa mà bọn họ phải đau đầu, mất ăn mất ngủ rất lâu.
Sau khi xuống máy bay, Dương Gian lập tức tìm kiếm một chỗ để cất giữ chiếc rương chứa quỷ gõ cửa. Thứ này quá nguy hiểm. Mặc dù cấp độ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236030/chuong-1202.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.