Lời này là lời cảnh cáo, cũng là lời nhắc nhở.
Keiko tỏ ra hơi khẩn trương, khẽ gật đầu.
"Tôi hiểu rồi."
"Hiểu được thì tốt. Được rồi, đi chiếu cố Dương tiên sinh đi."
Nói xong, Vương Tín khẽ liếc mắt ra hiệu.
Keiko hơi khom người, sau đó vội vàng đuổi theo Dương Gian ở phía trước.
Vương Tín không đi theo, mà đi sang phía khác, bởi vì hiện tại hắn ta còn có việc cần phải làm.
"Thứ đó nằm ở chỗ này."
Mặc dù Dương Gian không quá quen thuộc đối với khung cảnh nơi đây, nhưng khi đi theo phương hướng của cỗ khí tức nguy hiểm kia được một lát, hắn đã đi đến một hậu viện tương đối yên tĩnh. Có vẻ như chỗ này có rất ít người qua lại, vì đi từ nãy đến giờ mà hắn không gặp bất kỳ ai.
Nhưng chỗ này chính là cội nguồn của cảm giác bất an mà hắn cảm nhận được từ khi bước chân vào căn cổ trạch này.
Trước mặt hắn là một căn phòng có kiểu kiến trúc truyền thống, vuông vức. Cửa ra vào đều là loại kéo đẩy, cũng không có bị phong tỏa một cách nghiêm cẩn. Chỉ là xung quanh đây có lắp đặt một ít camera giám sát. Nhìn qua thì thấy chỗ này cũng không hề giống một chỗ cực kỳ quan trọng.
Nhưng Dương Gian không tin, chỗ này sẽ không có bất cứ vấn đề nào.
"Dương tiên sinh, chờ Keiko với."
Sau lưng truyền đến tiếng gọi của Keiko, dường như sắp sửa đuổi kịp.
Dương Gian không thèm để ý đến cô ta, hắn trực tiếp đi vào trong căn phòng đơn độc ở giữa chỗ này.
Không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khung-bo-song-lai-c/5236018/chuong-1190.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.